Ở yên trong nhà, mẹ con tôi giỏi giang bất ngờ

Tôi không có nhiều thời gian cho con vì phải lo toan cuộc sống. Nhờ những ngày ở nhà cách ly xã hội mà tôi bên con nhiều hơn.

Con tôi không có ba. Mọi lo toan cho 2 đứa nhỏ đều dồn hết vào vai tôi, một người mẹ chưa được 45 kg. Sáng tất bật nấu ăn, cho con ăn sáng rồi đưa con đến trường, đến chỗ làm rồi tối muộn đón con từ nhà cô, cho con tắm rửa, ăn tối, khi con đi ngủ, tôi lại mở máy làm thêm.

Một guồng quay bất tận không dừng cho đến khi “em Cô Vy” xuất hiện. Ban đầu tôi cũng lo lắng vì thu nhập bị ảnh hưởng và những thông tin tiêu cực khiến tôi lo lắng gấp bội. Nhưng rồi tôi nghĩ, nếu không dừng âu lo, thì có lẽ bệnh dịch chưa đến, tôi đã bị hạ gục.

Trong những ngày lo lắng ấy, ba mẹ con tôi nhận được rất nhiều yêu thương từ những người bạn. Đầu tiên là người chị như ruột thịt, chị gửi sang ít cá, ít đồ ăn, lại gửi đồ chơi cho con rồi chuyển thêm ít tiền, vài câu động viên. Không phải vì những tặng phẩm khiến tôi bớt lo lắng, mà vì biết rằng mình luôn có một người chị như thế, thì không có việc gì phải lo nữa mà chỉ cần cố gắng thôi.

 Đồ ăn chị gửi để

 Đồ ăn chị gửi để "tiếp viện" cho ba mẹ con tôi

Một người bạn mầm non, gần như đang thất nghiệp cũng vất vả hái bơ bán online để kiếm tiền chợ. Chị hào phóng gửi ngay 2 túi bơ to chỉ vì con tôi thích ăn bơ.

Một người anh ở xa, biết tôi nghiện cà phê gửi ngay cà phê vào mà không quên kèm một thùng rau củ để dành bổ sung vào bữa cơm cho bọn trẻ.

Đó không hết những gì mà tôi nhận được trong những ngày đầu cách ly xã hội. Ba mẹ con có một căn nhà thuê mà chủ nhà là một người tốt bụng, ba mẹ con có đồ ăn dự trữ mà có khi qua dịch vẫn chưa giải quyết xong. Ba mẹ con còn có muôn vàn yêu thương làm thức ăn tinh thần.

 Các con tập tưới cây

 Các con tập tưới cây

Vì không phải di chuyển, tôi có dư thời gian nhiều dù vẫn làm việc tại nhà. Vẫn là sáng dậy làm đồ ăn cho con, ăn sáng, rồi giao việc nhà cho 2 bạn, sau đó ai làm việc đó.

Không những vậy, tôi còn có thể học thêm các lớp học online - mà thời điểm này nở rộ. Rất nhiều những kỹ năng tôi thiếu đang được dạy miễn phí mà rất chất lượng, nhất là bạn có đủ thời gian, có đủ tập trung để học một điều mới.

Bọn trẻ có thể chơi, có thể làm gì mà không nguy hại. Sau đó, chỉ cần thống nhất là chơi xong tự dọn thì khi mẹ làm xong, nhắc nhở con thì nhà cửa lại đâu vào đấy.

Khi tôi xong việc, chúng tôi sẽ ngồi ở ban công, nói chuyện với nhau. Điều mà những ngày bận rộn thật khó lòng làm được. Tôi đọc cho con quyển sách Khu vườn hiếu kỳ, câu chuyện có cậu bé Liam đã trồng nên một khu vườn kỳ diệu.

Con tôi cũng xin mẹ tưới cây, rồi cũng giống như cậu bé Liam nọ, hai cậu hát cho cây nghe. Không biết có phải vì thế mà hoa nhài nhà tôi nở rộ. Khi con đã ngủ say, con tôi ngủ sớm vì chơi cả ngày không ngủ trưa, khi đó chỉ mới 20h, tôi lại ngồi một mình thưởng thức trà hoa nhài hái từ ban công.

Những điều đơn giản đó, vậy mà, không có “Cô Vy” thì tôi không làm được, cũng chẳng nhận ra hạnh phúc giản dị đó. Cũng có lúc con khóc vì chưa quen những quy định, cũng có lúc tôi chưa kiềm chế được mình. Nhưng cơ bản, nó cũng chỉ là những việc thường ngày ở huyện.

Thời gian với bọn trẻ, tôi dạy con việc tự lo bản thân. Con trai lớn có thể tự nấu mì cho mình và em. Em thì tự làm bơ ăn. Ăn xong dọn dẹp và rửa chén. Rồi chơi bất kể gì mình thích. Thế nên bọn trẻ sáng tạo ra nhiều đồ chơi, xếp Lego, làm nhà từ thùng giấy, con còn làm cả đầu con robot.

 

 

 

 

 Những trò vui của các con trong nhà

 Những trò vui của các con trong nhà

Khi yêu cầu cách ly xã hội được đưa ra, tôi đã nghĩ cũng phải mất một thời gian mọi người mới lại gặp nhau. Song điều này chỉ đúng về mặt địa lý, chứ tôi thấy, nhờ dịp này mà mọi người gắn kết với nhau hơn, dù không ở gần nhau.

SHARE:
SHARE: